Cũng như việc đọc một cuốn tiểu thuyết, chúng ta không chỉ tìm thấy trong đó những thế giới mới từ nhiều góc nhìn khác nhau; sống trong một không gian lãng mạn khiến những bản ngã khác trong ta được đánh thức, những góc tâm hồn mà cuộc sống hiện đại vô tình đã làm bạn quên đi bấy lâu.

Lần cuối cùng bạn ở trong chính căn nhà mình, ngắm nhìn ánh mặt trời một cách đầy tập trung, miệng thầm thì một vài âm thanh du dương vô thức – là khi nào, bạn còn nhớ không?
Lãng mạn – đối với cá nhân mình – đôi khi chỉ đơn giản là nhận thức được làn gió nhẹ từ ngoài khung cửa sổ lẻn qua khe tóc, hay nhìn thấy tia nắng chiều cố gắng xuyên qua lớp vải rèm mỏng manh, rồi tâm hồn bỗng thấy như được tưới tắm một làn nước trong mát lành. Trong khoảnh khắc ấy, chúng ta để cảm xúc tràn ra khỏi những định nghĩa của giác quan cảm nhận, cảm xúc lấn lướt những tư duy đóng khung về cảnh vật hay hiện tượng xung quanh. Rồi có thể, bất chợt ta thấy tâm hồn mình cũng đẹp y như ngoại cảnh đó.

Một lúc nào đó, bạn hãy tập trung vào trái tim mình, nghe từng nhịp đập, hướng mắt ra ánh mặt trời ngoài cửa sổ, dõi theo cách ánh nắng len lỏi vào nhà, hay cảm nhận luồng không khí lượn nhẹ xung quanh. Bạn sẽ thấy sự lãng mạn có mặt ở khắp mọi nơi, vào mọi lúc.

Nội thất của tôi tạo ra cũng để một phần muốn chúng ta sống chậm lại, nắm bắt được nhiều hơn, nhìn thấy được rõ hơn những điều kỳ diệu đó.




Gửi phản hồi cho Doãn Võ Đình Hủy trả lời